MƯỢN VẬT KHÔNG TRẢ BỊ TỘI KHỔ ĐỐT CHÂN

22/02/2019 12:47 sáng0 commentsLượt xem:

Sa-môn Huyền Tự chú trọng kinh Pháp Hoa, có thầy bạn cùng chung phòng là Sa-môn Thích Đạo Minh vốn họ Nguyên, là người Đồng duyên. Sư tuy còn trẻ nhưng chí khí cao thượng, có nhiều tài hay khéo, khổ tiết thiền tụng, nổi tiếng xa gần. Vào tháng 3 niên hiệu Đại Nghiệp năm đầu (605) đời Tùy, ngài Đạo Minh thị tịch tại chùa đó.
Đến tháng 7 năm đó (605), Sư có duyên sự nên đi ngang một cách đồng hoang, trời đã xế chiều, bỗng gặp một ngôi chùa, liền đến đó muốn nghỉ lại qua đêm. 


Vừa đến cửa, Sư liền thấy ngài Đạo Minh từ phía sau chùa đi ra, hình nghi nói năng chẳng khác lúc bình thường, bèn dẫn Sư đến phòng. Trong lòng Sư lấy làm lạ mà không dám hỏi. Đến gần sáng, ngài Đạo Minh bèn dậy, nói với Sư rằng: “Đây chẳng phải chỗ thường, Thượng nhân nên cẩn thận chớ thượng đường”. Đến lúc đánh chuông khuya đừng thượng đường. Đạo minh nói xong, hình dung chợt, ngài Đạo Minh lại bảo với Sư không hứa thuận để trên phòng, mà thân hình đã chóng tiều tụy, nhan sắc đổi khác. 


Sau khi ngài Đạo Minh đi rồi, Sư bèn thầm đến nơi trai đường, bên cạnh sau cửa sổ lén nhìn mọi sự ở đó, lễ Phật hành hương đều đúng như tăng pháp. Xưa trước cống cao thệ bày lắm tòa mà tại Duy-na xướng thí cháo, liền thấy một người khiêng cháo đến, cháo được khiêng đến màu sắc đều như máu, người lo thức ăn khắp cùng đều thấy, khắp thân thể chư tăng lửa đốt hừng hực mà chết ngất ngã xuống đất, chỉ trong khoảng bữa ăn, vị Duy-na lại thỉnh chúng tăng, đồng một lúc không còn tướng khổ. 
Sư kinh sợ về lại nơi phòng ở, chỉ chốc lát, ngài Đạo Minh về đến, hình dáng lại càng thêm tiều tụy.
Sư hỏi lý do, ngài Đạo Minh đáp: – “Đây là địa ngục, khổ chẳng thể nói!”. 
Sư lại hỏi: “Vì sao bị tội khổ đến thế?”. 
Ngài Đạo Minh đáp: “Vì ngày trước lấy một bó củi của chúng Tăng dùng để xong nhuộm y mà quên không trả. Do đó, phải ở đây trải qua một năm chịu khổ đốt chân”. 
Ngài Đạo Minh bèn đưa tay vén y phục lên, từ đầu gối trở xuống đều bị cháy đen, do đó òa khóc mà nói rằng: “Thượng nhân từ bi, xin cứu độ cho!”. 


Ngài thở than nói với ngài Đạo Minh rằng: “Ông là người tinh luyện còn phải chịu như thế, huống chi bọn chúng tôi thì như thế nào, chẳng thể xét biết? Phải dùng cách gì để được thoát khỏi?”. 
Ngài Đạo Minh bảo: “Mua một trăm bó củi đền trả gấp bội, đầy nơi nhà tăng và chép một bộ kinh Pháp Hoa”. 
Sư nói: “Tôi sẽ vì ông mà dốc hết của cải tôi có nội trong một ngày vì ông mà lo liệu, cầu mong ông sớm lìa được khổ ấy!” Do đó, bèn giã biệt. 
Sư liền trở về chùa, y như lời nói mà đáp trả, và chép kinh, xong rồi trở sang tìm, tự nhiên vắng bặt không nhìn thấy gì. 
Đêm đó, Sư mộng thấy ngài Đạo Minh oai nghi khoan thai tự đến nói với Sư rằng: “Nhờ ân đức lớn của ông mà tôi được lìa khổ, sinh về Tịnh độ.”

 

 

Subcribe
Tags: