Người Cho Nên Cảm Ơn | Truyện Phật Giáo


Khi Seisetsu làm thiền sư của Engaku ở vào thời Kamakura, thầy cần dùng những cơ sở lớn hơn, vì trong những nơi thầy đang giảng dạy quá đông người.
Umezu Seibei, một thương gia ở Edo, quyết định hiến tặng năm trăm lượng vàng gọi là ryo cho việc xây dựng một ngôi trường rộng rãi hơn. Ông mang tiền này đến cho thầy.

Seisetsu nói: “Được lắm. Tôi sẽ nhận món tiền đó.”

Umezu trao cho Seisetsu túi vàng, nhưng ông không hài lòng với thái độ của ông thầy. Một người có thể sống được suốt cả năm với ba lượng, và ông thương gia lại chẳng hề được cám ơn với năm trăm lượng.

“Trong túi này là năm trăm lượng,” Umezu ám chỉ.

“Ông đã nói với tôi điều đó trước đây rồi,” Seisetsu trả lời.

“Cho dù rằng tôi là một thương gia giàu có, năm trăm lượng là món tiền lớn đấy,” Umezu nói.

“Ông muốn tôi cám ơn ông vì cái món tiền đó hay sao đây?” Seisetsu hỏi.

“Thầy nên làm như thế chứ,” Umezu đáp lại.

“Tại sao tôi phải nói vậy nhỉ?” Seisetsu thắc mắc. “Người đem tặng nên cám ơn chứ.”

Theo 101 Câu Truyện Thiền

Đăng ký

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *